Sau mỗi đêm trắng lại là một ngày xanh

Hopo's private blog

1 note

2h sáng ngồi làm thực hành nghề nghiệp. Cũng chả phải siêng năng hay áp lực gì, đơn giản là vì đó là cái cớ để tránh nhậu nhẹt với cả hội hè cùng lũ bạn chung nhà trọ.

Tự nhiên thấy các bạn nhậu thâu đêm, các bạn kéo nhau đi tăng 4 tăng 5 ở cái giờ này mình lại thấy …sao sao, ừ thì bản thân không đi còn mặc kệ chuyện thiên hạ, chúng nó có sức có tiền thì chúng nó chơi, mình thì đu không nổi. Tất nhiên ở đây không có đúng sai hay tốt xấu, tất cả chỉ là chuyện chơi và chuyện hết mình hay không, bạn chả thể trở thành người xấu chỉ vì bạn kéo cả thùng bia lúc 1h sáng và xách xe chạy ra quán karaoke lúc 2h sáng, rồi đi đến sáng bửng mới về. Cái mình cảm thấy khó chịu chính là việc có người đang nghĩ về các bạn và lo lắng, cảm giác đó nó …”sao sao” lắm.

Nhiều khi người ta sống vô tư quá, người ta quên mất cái sự an toàn và khỏe mạnh của bản thân nó không chỉ là của riêng mình, mà còn ảnh hưởng đến hạnh phúc và niềm vui của người khác, dù là cũng không tới nỗi “bán sống bán chết”, nhưng chỉ cần tí xíu sơ xảy bạn cũng có thể bị gì đó và những người kia, những người luôn yêu thương bạn sẽ phải tốn không biết bao nhiêu nước mắt cũng như lo lắng. “Dám làm, dám chịu” là suy nghĩ không sai, nhưng hầu như ít ai làm được, vì người ta thường không thể chịu hậu quả một mình.

Thôi thì còn trẻ, nhiều khi không đi như thế lại phí mất cơ hội mà tận hưởng cho trọn giai đoạn này…nhưng hy vọng là còn biết cẩn trọng bản thân.

————————————

Hát một bản nhạc buồn, cảm thấy nặng lòng vì nhân vật trong bài hát buồn cùng một nỗi buồn với mình, nhưng nhiều khi còn thấy lòng buồn hơn khi nhận ra là xung quanh chả hề có ai hát về mình như thế.

————————————

Ngủ, mai dậy nổi để vào trường không trời? phân vân giữa ngủ để đèn và tắt T_T…cái nào đây ?

0 notes

Review: 430km đường và những thứ linh tinh trong 2 ngày vừa qua.

Nói chung là đi có mục đích, và có “âm mưu” =)), sau khi hoàn thành xong 140km đầu tiên thì bắt đầu…xe chạy tới đâu thì tới. Chuyện thì nhiều, nhưng mà tóm tắt trong vài dòng chứ lan man thì chả biết bài này nó dài đến đâu.

Ra khỏi Sài Gòn lúc 9h45’ sáng hôm thứ 6, nhìn đồng hồ thì còn thiếu 6km nữa là tròn 37000km của chiếc xe, ra đến Vòng xoay An Lạc, chính thức rời thành phố thì chắc cũng tròn số. Vậy cho dễ tính.

Km thứ 35: Đến Bến Lức, bụi tung mù mịt, xe tải chạy và hất cát hất đá ra cho mình hứng ngập mặt. Lúc đó mới thấy cái nón bảo hiểm có kính che đã chuẩn bị sẵn từ trước nó vô dụng đến thế nào T_T. Tự nhiên ước có mưa, đỡ phải bụi đến thế T_T.

Km thứ 60: Về tới Mỹ Tho, nhìn cái ngã ba rẽ vào Cao Tốc, cười phớ lớ bảo thầm “nếu đi xe khách thì đến đây chắc cũng cảm thấy gần nhà”. Chạy thêm một đoạn thấy ngã ba Trung Lương, nhớ khi bé bao giờ đi lên Sài Gòn thì đây cũng luôn là trạm dừng chân.

km thứ 70: Dừng lại tại Long Định, tấp vào móc điện thoại ra nhắn tin cho đứa bạn để báo cho nó mình về tới quê nó rồi, bị anh nhân viên trạm xăng đuổi như đuổi tà (vì nhắn tin trong cây xăng =)). Chạy qua bên nhà vệ sinh kế bên nhắn và …móc bánh ra ăn =)). Trời bắt đầu mưa, phát hiện quên mang áo mưa, chạy thêm vài km rồi tấp vào mua áo.

km 85~90 : Mưa luồn từng chặn khá khó chịu, cứ phải tấp vào mặc áo rồi cởi ra, rồi lại tấp vào …blah blah … mưa dứt, may phước sao mà có ông anh chạy Air Blade biển số 66, cứ 80km/h mà phóng, mình chỉ việc giữ hết ga rồi bám theo đít ổng, ổng lách bên nào mình lách bên đó khỏi phải tính toán nhiều… thật là an tâm. Tấp vào đổ xăng và chia tay ông anh ấy.

km 90~ 125: Thấy trời lại muốn mưa, ngần ngừ nhưng cũng vì sợ ướt đồ trong balo nên thôi cũng tấp vào tròng áo mưa vào đầu, vừa rồ ga là mưa táp thẳng vào mặt rõ kinh, tự nhủ thầm là coi như cũng khôn, thôi không tiếc 30k mua áo mưa nữa =)). Có lẩm bẩm chửi ông trời kiểu “ông chơi tui hả? wtf…blah blah” thấy phía trước xa xa nhá xuống 2 chớp…nín luôn, hết dám giỡn tiếp =)).

km 125 ~ 140 : Cầu Mỹ Thuận mưa đến không thấy đường chạy, còn Vĩnh Long thì trời chỉ mới âm u. Xuống khỏi cầu cứ như như là chạy ra khỏi vùng nguy hiểm. Vĩnh Long đón mình bằng một bầu không khí ảm đạm và tử tế =)).

Dừng chân ở ĐH Cửu Long và hoàn thành các nghĩa vụ bản thân đã giao phó, cũng có tí thời gian thư thả. Công nhận…mấy con chó dễ thương ghê, nghịch như quỷ mà không nghe sủa một tiếng =)).

Km 140~155 : Ra khỏi DH Cửu Long, rẽ trái thì về Sài Gòn, nghĩ sao lại bang thẳng qua Cần Thơ, thôi thì đem theo cuốn sách đưa bạn Hà Mã nhà mình luôn. Dừng lại ở Thành Ủy và trả lời điện thoại bà già theo kiểu “con đang ở ngoài đường”…

Km 155~165 : ra khỏi quán nước, giao xong cuốn sách và chạy chậm chậm lòng vòng Cần Thơ, xong thì qua đến nghĩa trang Long Tuyền, bảc quản trang đang sắp khóa cửa, mình chưa kịp mở miệng thì đã nhận được cái ngoắt tay đồng ý, chạy ù vào với 2 ông lão tí rồi lại ra. Ông bác khi nãy đi đâu mất, chả kịp cảm ơn.

km 165~195 : Phân vân việc ở lại Cần Thơ hay về Vĩnh Long, cuối cùng thì leo lên Cầu Cân Thơ ngồi một buổi, chụp hình chụp ảnh linh tinh, trả lời tin nhắn rồi về Vĩnh Long. Ăn được tô phở, nhận được cái nhìn ngạc nhiên của bà chủ quán và chị nhân viên phục vụ vì vẫn còn mặc nguyên cái áo Tài Chính Marketing trên người.

km 195~ 225: Phóng về Lai Vung, chắc cũng khoảng 7h tối. Đường vắng ban đêm tạo cảm giác lạc lõng ghê gớm. Đến đoạn né khỏi thị xã Sa Đéc, thấy có chiếc xe tải lớn cán bẹp chiếc xe máy …hơi ớn lạnh tí.

Về đến Lai Vung, già trẻ lớn bé gì cũng mắt chữ A mồm chữ O, được tắm rửa lúc bấy giờ thật là sướng hơn lên trời. Ngủ một giấc, sáng ra đi ăn rồi về lại Sài Gòn. Nghe tin ông thầy thể dục nào đó trong xóm chết đột ngột do nhậu nhiều quá, kèm theo bình luận từ thằng em “ổng chết chắc bà vợ mừng dữ, quậy quạn quá mờ”. Chép miệng nghĩ cũng có lý.

Ông già gọi, mình la “con đang ở Lai Vung”, cứ tưởng mình đùa, sáng sớm xuống tới thấy mình thì thật sự hết hồn. Thấy hơi tội, biết thế mình đã không về quê làm gì để đỡ phải lo, cứ một mình đi không ai biết chắc hay hơn.

km 255~275: Về lại Sài Gòn, đến Chợ Nha Mân thì bị gọi lại cho thằng em có giang, ngồi quán nước đợi nó được chở ra, nghe bà chủ quán kể chuyện vụ nợ nần và mấy ông xe ôm cãi nhau vụ “con sĩ nó bị con xe ăn, tui mà đánh là hổng có vụ đó đâu”…

km 275~430 : Chả có gì nhiều nhặng, xe chạy cứ chạy, chỗ nào mưa lúc đi thì lúc về lại mưa y chừ …rồi cũng về tới Sài Gòn. Tắm rửa rồi lăn ra ngủ, được 1 tiếng thì dậy đi học.

—————————————

Buồn ngủ đến mức không viết nổi cái kết luận.

Filed under about-me

1 note

Uầy, hôm nay sinh nhật của bạn Hiếu đấy, làm cái note chúc mừng nào :)).

Sinh nhật lần thứ 19 với các bạn học xa nhà là kỉ niệm khá quan trọng, vì hầu như phần đông các bạn sẽ ăn cái sinh nhật đầu tiên xa gia đình vào năm này, các trường hợp ngoại lệ là khi ngày sinh trùng vào dịp hè hoặc tết, hoặc các bạn đã xa gia đình từ trước rồi. Nhớ năm ngoái hết mẹ rồi đến dì điện lên, nhắn nhủ này nọ đến là tội, mình thì ở cùng với gia đình của bà Bảy, nhưng lại không có cái nhu cầu cho ai biết, nên đêm đó chỉ xách xe chạy ra cà phê Vừng ngồi một mình cho đến 11h thì về, tự nhiên chả có mong muốn chia sẻ ngày hôm đó với ai, đến cả ngày sinh trên facebook cũng đổi và giấu đi (cuối cùng đếm đâu được cũng mười mấy tin của vài bạn rất tinh tế gửi đến), chỉ dành hết ngày hôm đó cho bản thân thôi. Nói chung là cũng hay tự vấn bản thân là tại sao lại thích như vậy, khó hiểu vãi, nhưng giờ nghiệm lại thì kết luận rằng chắc khi đó bản thân vô thức nảy sinh ra mong muốn được trải nghiệm một thứ sinh nhật lạ lạ hay hay khi chỉ có mình và mình. Sinh nhật kiểu 19 tuổi.

Nói sao thì nói, đó cũng là một khó khăn be bé đánh một dấu mốc trong đời bạn, các bạn đã quen cái cảm giác ấm áp bao nhiêu năm qua dưới ánh nến của bạn bè người thân, các bạn đã quen cái kiểu được ngồi nghe mẹ kể chuyện ngày này 1x năm trước mẹ sinh con thế nào, ba thì chạy lăng xăng thế nào …câu chuyện thì cũ mà bạn vẫn chăm chú lắng nghe như lần đầu, đã quen với cái nơi bạn sinh ra, đã quen với việc xung quanh đầy những con người thuộc lòng ngày sinh của bạn. Đùng một phát bạn rời tổ, bay đến một nơi xa lạ, với những con người xa lạ và những câu chuyện xa lạ, chả còn gì là của ngày xưa, bạn cảm thấy như tự nhiên bị cô lập với quá khứ vậy… Ờ, thế là bạn phải đổi cách ăn sinh nhật của bản thân, đổi luôn cả cách nhìn về nó, đẻ ra cơ man là đủ thứ cảm xúc vui buồn đủ cả.

Nói không đùa đâu, tin mình đi, sinh nhật 19 tuổi là sinh nhật ý nghĩa nhất đấy, bạn thật là may mắn khi được đón cái sinh nhật này một mình và bắt đầu hoài niệm cũng như nghĩ ngợi xa xôi…Nó không vui vẻ như 18 cái sinh nhật trước, nhưng nó trưởng thành. Nó không chìm lỉm như mấy chục cái sau này, nhưng chắc chắn sẽ có gì đó nằng nặng, một khi sự cô đơn vẫn còn mới toanh. Một món ăn vừa đủ ngọt và cay để thưởng thức.

Nhớ có lần mình bảo mình thích số 19 hơn là 18 và 20, có bạn hỏi tại sao, tự nhiên khi đó bật ra rất nhanh là “vì nó là số nguyên tố”, giờ mới hiểu số nguyên tố thì cô đơn thế nào.

——————————————

Nói chung là cái note này càng về sau viết ra mới thấy nó không phải là dạng “chúc mừng SN” cổ điển, mà là kiểu một trải nghiệm, thôi thì hy vọng thằng em đọc thấy cũng …đồng cảm.

Thế nên hết dám chúc kiểu “Sinh nhật vui vẻ” như cái Inbox Message nữa, mà chuyển qua chúc “Sinh nhật 19 tuổi thật đáng nhớ nhé bạn Hiếu Ku toe :X”

P/s: đang nghe Lê Hiếu hát “Lại gần hôn anh” mới bệnh =))

P/s2 : F*ck Kinh Tế Lượng! T_T (đọc cứ như “F*king tế lượng” =))))

Filed under see about-me

0 notes

Tối tối ngồi bật Yiruma để soạn Kinh tế lượng với cả Web Weavers, thế đéo nào mà sau 2 tiếng đồng hồ nhìn lại thì thấy mình đang chúi mũi vào đọc blog của chính mình =)). Tối nay thật lòng mà nó là không có tâm trạng, trời thì mưa, chiều thì vừa xem một phim hay ho lay động lòng người, còn nhạc thì cứ nhè nhẹ… Mình mà học bài thì tốt nhất nên tránh xa nhạc không lời, nó gây nhiễu não quá, cứ nghe là phải nghĩ T_T. Nói chả đùa chứ tuôi vừa ăn nhiều mà vừa ốm như ngày hôm nay chắc chỉ do não tuôi nó nghĩ vẫn vơ suốt mà đốt hết năng lượng thôi T_T.

Tóm tắt là từ hôm bắt tay vào làm thì đến nay đã xong …2/5 món, tổng chi cho món thứ 2 là hơn 2 tháng lên kế hoạch cũng như thi công cùng với 150k tiền xuất sản phẩm, chưa tính giai đoạn gia công sắp tới, mai hy vọng trước giờ lên đường đi Cần Thơ với gia đình sẽ giải quyết được ít nhất …nửa cục nợ nữa. Phải nói là, ngoài nợ học nợ hành, ta có món nợ gia đình với tổ tiên cộng thêm một thứ nợ tào lao của Anh Bằng* nữa =)).

——————————

Nấu mì ăn khuya.

*trước khi đi chú thích vụ Anh Bằng : bạn nào hiểu mình cộng cho một phiếu bé ngoan :)), bạn nào Google ra mà hiểu thì miễn cưỡng cho nửa phiếu =))…

1 note

Bố khỉ cái tuần nghĩ lễ gì đâu mà giáo viên cả 2 trường cứ như thi đua cưỡng hiếp sinh viên chào mừng giải phóng miền Nam T_T, kể ra thân xác học sinh lớp 10DMA đã gần như là cave, mà mình học thêm bên FPT nữa, tức là cave full-time chứ không có làm part-time T_T. Bên cạnh đó còn có các thể loại “việc khác” mình cần phải làm, nên nói thật bây giờ mình tè le rồi, phành ra đó mà chờ cuộc đời nó bay vào hiếp dâm cho đến khi nào nó hết hơi hết sức thì thôi. Phương chấm sống là “không được chán đời, phải để đời nó chán mình” và “nếu ko chống cự đc thì đành tận hưởng”. Tuần sau mình lại sẽ phải chơi trò xoay sở “2 nách 4-5 con” nữa rồi T_T.

Đá đít bạn Ụp ở lại Sài Gòn, vì bạn mà về đây thì mình cũng ru rú ở nhà hết dịch dịch rồi lại code code, rồi lại chép chép… dù là tuần trước đã ngồi vạch ra một kế hoạch sẽ đưa bạn đi chơi ở nơi nào của Vĩnh Long tươi đẹp long lanh của mềnh.

Dù gì thì trong lúc cuộc đời cũng như giáo viên đang nhiệt tình chống đẩy thì tự nhiên mình có cảm giác một niềm tin vào tương lai vãi đái hiện ra (ý mình là niềm tin nó vãi, không phải tương lai nó vãi), giống như kiểu mình sẽ sống sót qua cơn bĩ cực này và chả có cái qué gì mà phải lo lắng cả, thế nên mình ăn ngủ rất là ngon =)).

cơ mà đau lòng nhất là …đệt mợ cái đám DH mở, sao chúng nó rảnh thế hở? rảnh hơn mình làm mình tủi thân bỏ bà T_T.

—————————

Khi phải đứng giữa hai cảm giác đều là yêu thương, bạn thật sự sẽ không cảm thấy gì là rối rắm khi chưa phải đem ra lựa chọn cái nào hơn và cái nào cần phải từ bỏ. Tại sao ta phải chọn một trong khi không là cả hai, mỗi người là một kiểu hình khác của yêu thương mà, vậy có nghĩa là tình cảm khác nhau, ta có thể phân bổ nguồn tài nguyên về sức lực, tình cảm, sự ủng hộ hết lòng và thời gian cho cả hai bên được, thế nên có gì mâu thuẫn đâu?

Rồi tự nhiên một ngày bạn bị dồn vào thế lựa chọn, thế sống còn, khi chỉ chọn một, hoặc mất cả hai, bạn mới nhận ra đâu là tình yêu đích thực. Cô gái trầm lặng ấy, với một nét đẹp không phải ai cũng nhìn ra, với một lối nghĩ và sống rất riêng, rất bền vững, chắc chắn và không dễ lung lay bởi bất kì ai… cô ta đẹp từ những thứ ngỡ như không thể đẹp được, cô ấy thật sự rất đặc biệt và bạn hiểu cô ta giữ vị trí của tình yêu trong lòng bạn. Người kia, cô ấy quyến rũ và đầy năng lượng, sống hết mình vì mọi thứ và có được gần như tất cả bởi tài năng cũng như sắc đẹp của mình, không hiếm người yêu cô, không khó để công nhận cô thật tuyệt vời nhưng bạn nhân ra đâu đó trong cô có cái gì đó hơi “kịch”, hơi thủ đoạn đằng sau những thành công. Bạn nhận ra bạn chỉ say nắng và thích ngắm nhìn cô, chứ đó không phải là một tình yêu gắn bó và cùng đi qua thăng trầm. Chỉ là sự ngưỡng mộ tức thời chứ không là một tình yêu đích thực.

Và bạn đã buồn rất lâu khi người bạn yêu thất bại trước người bạn thích, bạn đã thật sự buồn. Nhờ vậy bạn nhận ra rõ ràng ai là người bạn thật sự yêu…là Lan…Lan ơi!…

..

.

.

.

MILANNNNNNNNN T_T … em thua Barca mà lòng anh đau như cắt …anh muốn viết bài này từ hôm tứ kết ấy, mà đau lòng quá nên đến hôm nay mới chấp bút viết nổi T_T. Thôi mà trong cái rủi nó có cái xui, nhờ vậy anh mới nhận ra là anh yêu ai, chậc.

Catenaccio đẹp như thơ, lối đá phòng thủ khu vực bá đạo, xem Nesta bay vào phạm lỗi Messi xong rồi gật gù cười khi nhận thẻ vàng thật là yêu chết đc =)). Sau trận đó phát hiện ra mình yêu Milan vô kể. Đúng là Tiki taka có đẹp thật, nhưng mà chỉ ngưỡng mộ thôi, giờ xem Barca cũng chỉ có tí cảm xúc kiểu ồ à ồ à vào rồi, ồ à thua rồi …thôi, không quá tâm trạng như khi xem Milan =)).

———————-

Bạn nào đọc bài trên bị hụt hẫng với cái kết thì cho mình cười đểu vào mặt phát nhé =)), chắc kéo lên xem lại xem có phải mình miêu tả đúng về 2 đội không rồi chứ gì =)) hé hé hé.

Filed under see

0 notes

Gần 2 giờ sáng, lấy cớ bài vở, chưa ngủ, hoàn thành được phân nửa bài dịch của nhóm, chắc nếu chuyên tâm thì trong tối mai thì xong phần còn lại để bàn giao, tự nể khả năng vắt chân lên cổ của bản thân =)).

—-

Tối qua cả bọn cùng phòng tự sát tập thể, mình cũng dạng chơi ngu lấy số nên chết cùng, sau lần này càng có thêm lý do để tin rằng rượu bia đến cuối cùng cũng đéo đem lại tí teo hạnh phúc nào cho nhân loại.

Nhân tiện, giờ hát lại “hòn đá cô đơn” nghe hay vãi lu =)).

—-

Các bạn biết đánh guitar lớp mình ngoài tông đô trưởng ra thì không còn biết cái gì khác, đôi khi cũng muốn hỏi các bạn biết rê thứ là gì không? Rê thứ! rê thứ!

—-

Vừa có một buổi chiều sống trong không gian âm nhạc chất lượng cao với mấy ông anh quý hóa của NGC. Giai đoạn này của mình đúng là “tiếng hát át tiếng bom” thật.

Mình yêu cái cảm giác được hát với những người biết nghe và biết hát một tỉ lần thì mình cũng ghét cái cảm giác hát hò với các bạn tai trâu một tỉ lần.

—-

Phát ngôn một câu xanh rờn : “chúng nó chia tay nhau là vì chúng nó không đủ thông minh để duy trì tình cảm trong nhau”, xong rồi bận tâm đến cả mấy ngày về câu đó.

—-

Dấu mốc quan trọng trong tuần khi lần đầu tiên mua hoa tặng gái =)), lần này là tặng con bạn thân vì tự nhiên nó đòi, mà mình thì cũng chả có lý do gì để từ chối =)), ông bán hoa kêu “con lựa đại một bông tặng bạn gái đi” nghe cũng chỏi chỏi tai, nhưng mà kệ xừ nó, đời quá ngắn để ngồi đó mà suy nghĩ đến lời nói gió bay của thiên hạ, tự mình mua vui là được rồi =)).

—-

À, tự nhiên đâm ra bê-đê giữa 2 dòng công thức và ý tưởng, mình dạo này quay lại tình trạng cũ, khi là đứa giỏi code web nhanh và chuẩn nhất lớp Arena, cái tình trạng tạm ví như “thằng điếc sáng mắt nhất xứ mù” =)). Chưa bao giờ giỏi lệch về một phía nào đó, mình là một sự tổng hợp mỗi thứ một ít của các thứ linh tinh. Chả sao, nhưng thế sống dai hơn =)).

—-

“Chúng ta bị chọc cười trên nguyên tắc thì là do chúng ta vừa học được thứ gì đó mới mẻ, bởi thế nên con nít thì cười nhiều còn chuyện cười không thể nghe 2-3 lần”.

- Thế ra mình chuyên đi dạy đời thiên hạ à ?

—-

À, nhớ ra là hơn 4-5 tháng gì rồi không hề bị cảm cúm, tự nhiên thấy nhớ nhớ cảm xúc híc hà lỗ mũi =)).

—-

Điên điên thế nào, chửi như xối nước vào mặt thằng bạn khi nó bảo “tao không quan tâm nên không biết”, nó chả nhớ tỉnh mình được tách ra từ tỉnh nào.

Mình không muốn nói xấu các bạn nhưng thật lòng chả hiểu các bạn dành chỗ trong não để nhớ cái gì.

—-

Thằng bạn bật nhạc, mình bị thích bài đó, và tự nhiên muốn có đối tượng để hát cho nghe.

—-

Sự tưởng tượng cho ta cả một không gian vô hạn để sống thì nó cũng tạo ra không ít thất vọng khi ta trở về với thực tế.

“Quên được không những điều, ta chưa bao giờ…?”

—-

Viết ngắn đến mức không đào đâu ra hình minh họa nổi =)).

—-

Bài này viết theo kiểu mỗi chuyện một câu, kể tóm tắt cả tuần, mục “tin vắn sáng thứ 2” chắc =)).

1 note

Có cái kiểu mà …mấy thứ mình biết từ tỉ năm trước, giờ nó lên thành hot, xong các bạn đem về khoe với mình T_T.

Cảm giác không làm sao chứng minh được mấy thứ đó mình tóm được từ lâu lâu lắm rồi, mình cũng công nhận nó hay từ lâu lâu lắm rồi, chỉ tới giờ các bạn mới thấy thôi,… thiệt là khốn khổ. Mấy nay dân tình facebook tạo cho mình ấn tượng là…các bạn đi lục lại playlist Youtube của mình rồi tung lên hay sao ấy, phặc các bạn chứ ngứa quá T_T.

——————————————

Tự nhiên thấy thế, type thế, xong lại liên tưởng đến kiểu các bạn nào hay ho một tí, được thiên hạ công nhận khi đã nổi tiếng thì chắc các bạn ấy cũng vui vẻ một thời gian vì sự tung hô của thiên hạ, khi đã qua cơn sướng rồi thì chắc cũng chỉ nhớ nhất là những lời chân thật của những người nào nhận xét đầu tiên, khi các bạn còn chưa thuộc về số đông.

Cơ bản mà nói ai cũng có một khao khát được thể hiện, được khen tặng, nhờ thứ đó mà người ta mới phát triển đi lên, song, khi bạn vượt qua một mức giới hạn nhu cầu nào đó, tự nhiên bạn cảm thấy những thứ trước đó bạn luôn tìm kiếm nó trở nên vô nghĩa. Như kiểu người giỏi họ không câu nệ quá việc nhận lời khen, vì họ tự hiểu bản thân họ xứng đáng và họ cũng không có nhiều nhu cầu về việc đó, có thì có, không thì thôi, chả ảnh hưởng gì đến khả năng của họ. Khiêm tốn, ở một chừng mực nào đó được xem là chuẩn mực, nhưng quá mức thì nó sẽ hóa ra một kiểu dối trá vô tình, đòi hỏi sự tán thưởng từ người khác, và thậm chí nó còn chứng tỏ bạn chưa đủ giỏi để “không cần phải khiêm tốn quá mức”.

Ơ, đang nói về cái đế gì …vậy? Mình nhớ chủ đề đầu tiên là Youtube mà =)).

——————————————

Rảnh rỗi thì sinh nông nỗi thật nhưng mà không được rảnh nó cũng chán lắm á =)). Dạo này tui bận, bận nhưng mà lười nói nhiều về cái sự bận của mình, tóm lại là bận đi.

Nếu deadline cố định thì chắc chắn tui sẽ dồn đến deadline và làm tất cả những thứ không thích, thời gian còn lại dành cho mấy thứ vui vẻ hào hứng khác dù nó không quan trọng. Bây giờ deadline bị co giãn, mọi thứ trở nên …sờ sợ thế nào ấy, thế nên bản thân cứ phải ôm đồm vài ba việc làm song song, sợ bị trở quẻ thì không kịp ngáp. Bệnh lười nó không khó trị, nhưng lười quá, không muốn trị =)). Giờ ai rảnh chạy lại đốt vào đít phát là tự nhiên có hứng làm ngay =)).

Mình không thích cái kiểu này, không vui tí nào cả.

Giờ đếu dám hứa hẹn gì với bản thân đâu, thất hứa với chính mình thì nhục nhã gấp bội =)))))

1 note

Sẵn đang trong tâm trạng khoe khoang, show luôn cái này :)).

Người yêu muôn đời của mình đấy, hai mẹ con như con nít :)). Quay hôm giỗ tổ, 11h đêm mà hát rồi dập đàn cười giỡn ỳ đùng, vui vãi tè =)).

Cái số không ăn ảnh, mà thậm chí nó không ăn cả phim, lên clip nhìn hài vật vã =)).

Filed under nghe about-me

1 note

Gần 11h đêm bạn gọi điện thoại cho mình, bảo khó ngủ, kể là có thằng bạn thân bảo yêu bạn, giờ bạn chả biết làm sao. Thằng kia thì tốt thế, hoàn hảo thế, trách nhiệm thế mà lòng bạn thì không lại tồn tại thứ tình cảm kia, ngặt nghèo hơn nữa, bạn sợ mất đi một người rất thân. Một thứ kịch bản quen như thể các bài hát của bọn Vpop những năm 2005-06.

Có một số thứ nó vô lý khi ta phân tích trên bàn cân thiệt hơn, nhưng dần dà do kinh nghiệm ta cảm thấy nó hợp lý vô cùng, hợp lý theo một lối rất …mất dạy (xin lỗi nhưng mà khó tìm ra từ ngữ nào diễn tả phù hợp cái tính chất của cái sự “phi-hợp lý” ấy =))), có một quy luật chung nào đó để rất nhiều người lọt vào con đường trên, nó như kiểu một giáo viên dạy toán lười nhác cứ một hai công thức và công thức, các em cứ chấp nhận đi, không cần giải thích.

Mình không có gì để ngạc nhiên khi thằng bạn ấy nó thổ lộ với bạn thế, mình cũng không có gì để bất ngờ khi bạn không chấp nhận và không tìm ra cách thức xử lý vẹn toàn. Không hẳn là tiên đoán, nhưng cũng như dự báo thời tiết vậy ấy, mọi thứ dấu hiệu mình đều cảm thấy và chuyện này diễn ra cũng như thể tất nhiên. Bạn trai kia thì thuộc dạng tốt toàn diện rồi, kể cả vóc dáng, diện mạo, đến tính tình nhẹ nhàng, suy nghĩ chững chạc, lại có trách nhiệm, có những niềm tin để sống tốt và bảo vệ cho người bạn ấy thương yêu, qua nhiều lần tiếp xúc và trò chuyện, mình nhận ra ở bạn ấy một thứ cảm xúc an tâm và vững vàng. Nhưng thật lòng mà nói, nếu bản thân tự đặt mình vào vai trò là một đứa con gái (và nếu may mắn là một đứa con gái-ở-mức-cao) thì cũng sẽ tự động xếp anh chàng ấy ngoài vòng “sơ khảo”, lý do à? đéo có!

- Vầng, lộn cái bàn =))

Thế đó bạn trẻ ạ, đàn ông thật ra không phải là một giống loài bi kịch, mà chính xác là bọn phụ nữ, chúng nó là một giống loài hài kịch =)).

—————————————————

Nhận ra là bản thân có thể khiến người khác cười thở không nổi (đương nhiên chống chỉ định với các bạn không hiểu nổi mình đang chọc các bạn cười ở chỗ nào), làm ổn định tâm trạng cho một cơ số bạn trẻ đang trong cơn buồn chán không dứt ra được. Và cũng không rõ là khoa học có bằng chứng nào để cho thấy chọc người khác cười gây ra hiệu quả tích cực cho sức khỏe không, chỉ biết là mình cảm thấy khá thoải mái :)).

Nhiều khi biết nhiều quá, thành thử ra người khác khó mà chọc mình cười được, ai đời cứ kể chuyện cười được nửa câu thì mình chêm vào câu cuối, tắt mẹ hứng nó còn gì. Thế nên sau nhiều lần cố gắng kềm chế, ngồi gục gặt nghe đến hết chuyện rồi cười cười xã giao, giờ mình toàn bẻ ngang cho xong =)). Muốn có cái để cười thì tự bản thân phải tạo ra thôi, riết rồi cuộc đời nó như cái sàn diễn hài của mình ấy =)).

Hứa hẹn là cái ngày cuối đời của mình nó cũng sẽ rất là hài =)). Mình tin thế =)).

Filed under see